Trong bài viết, Tô tem sói (Khương Nhung) và Chó ngao Tây Tạng (Vương Chí Quân) được phân tích từ góc nhìn sinh thái khu vực. Với phương pháp nghiên cứu phê bình sinh thái – sinh thái khu vực và phương pháp liên ngành,kết quả cho thấy cả hai tác phẩm đều xây dựng hình tượng thảo nguyên như một nhân tố trung tâm chứ không chỉ làm nền cho con người, từ đó tác phẩm truyền tải tinh thần tôn trọng tự nhiên và cảnh báo trước các biến động sinh thái. Cả hai bài ca thảo nguyên đều nhấn mạnh mối quan hệ gắn bó mật thiết giữa con người với hệ sinh thái bản địa, phản ánh triết lý “vạn vật hữu linh”. Những phát hiện này không chỉ góp phần khắc họa đặc điểm sinh thái thảo nguyên trong văn học Trung Quốc đương đại mà còn đóng góp vào việc phát triển lý thuyết sinh thái khu vực khi nhấn mạnh tầm quan trọng của bối cảnh địa phương trong sáng tác văn học sinh thái.
Tạp chí khoa học Trường Đại học Cần Thơ
Khu II, Đại học Cần Thơ, Đường 3/2, Phường Ninh Kiều, Thành phố Cần Thơ, Việt Nam
Điện thoại: (0292) 3 872 157; Email: tapchidhct@ctu.edu.vn
Chương trình chạy tốt nhất trên trình duyệt IE 9+ & FF 16+, độ phân giải màn hình 1024x768 trở lên