Đăng nhập
 
Tìm kiếm nâng cao
 
Tên bài báo
Tác giả
Năm xuất bản
Tóm tắt
Lĩnh vực
Phân loại
Số tạp chí
 

Bản tin định kỳ
Báo cáo thường niên
Tạp chí khoa học ĐHCT
Tạp chí tiếng anh ĐHCT
Tạp chí trong nước
Tạp chí quốc tế
Kỷ yếu HN trong nước
Kỷ yếu HN quốc tế
Book chapter
Bài báo - Tạp chí
Số 13 (2010) Trang: 120-125
Tác giả: Đỗ Văn Xê
Tải về

ABSTRACT

Go Quao district is the area that produce 2-two rice crop per year. In recent years farmers grow shrimp in the rice field after winter-spring season. This research analyzes the economics of cropping patterns in this area and results show that cost of rice production mainly occurs at fertilizer and harvest. So, if government applies policy to control fertilizer price will increase benefit to farmers, and if farmers mechanize harvest activities will reduce cost. Food cost is the main component of shrimp cultivation cost (60%). Comparing economic efficiency to two cropping patterns shows that two-rice pattern give BCR (1,87) lower than that of rice-shrimp (2,29), however this pattern require less capital and less labor than the other. This pattern is suitable for farmers that don?t have much money and have small household size. If farmers have enough capital and large household size, the rice-shrimp pattern is suitable for them. This pattern gives BCR (2,29) is almost 1,5 time that of two-rice pattern.         

Keywords: cropping system, economic analysis, benefit cost ratio, BCR, economic efficiency, rice-shrimp

Title: Compare Economic Efficiency of two Cropping Patterns at Go Quao District, Kien Giang province

TóM TắT

Huyện Gò Quao tỉnh Kiên Giang là vùng sản xuất 2 vụ lúa/năm. Trong thời gian gần đây người dân sử dụng nước lợ trong mùa khô để nuôi tôm sú sau vụ Đông Xuân. Hoạt động sản xuất này đã hình thành mô hình sản xuất mới, mô hình lúa tôm, được nhiều nông dân trong vùng áp dụng. Nghiên cứu này nhằm áp dụng các phương pháp phân tích kinh tế để so sánh hiệu quả sản xuất của mô hình cổ điển với mô hình mới. Kết qủa cho thấy cơ cấu chi phí của sản xuất lúa phần lớn tập trung vào phân bón và thu hoạch, do đó nếu nhà nước áp dụng các chính sách kềm chế giá phân bón thì sẽ giúp người nông dân cải thiện cuộc sống. Ngoài ra, nếu cơ giới hóa khâu thu hoạch cũng làm giảm đáng kể chi phí sản xuất. Nuôi tôm sú chi phí thức ăn chiếm tỉ lệ cao nhất (60%). So sánh hiệu quả kinh tế của hai mô hình cho thấy mô hình 2 vụ lúa mặc dù cho tỉ suất lợi nhuận (1,87 đồng lợi nhuận/đồng vốn) thấp hơn mô hình lúa tôm (2,29), nhưng chi phí sản xuất thấp hơn, và cần ít lao động gia đình (90 ngày) hơn, do đó phù hợp cho các hộ nông dân ít vốn và ít nhân lực hoặc các hộ có điều kiện làm các nghề phi nông nghiệp. Nếu có đủ vốn đầu tư thì áp dụng mô hình lúa-tôm sẽ mang lại lợi nhuận cao hơn mô hình 2 vụ lúa. Hiệu quả sử dụng đồng vốn của mô hình này (BCR=2,29) cao gấp 1,5 lần so với mô hình 2 vụ lúa. Đây là mô hình sản xuất sử dụng nhiều lao động nên phù hợp cho các gia đình đông con và có thời gian nhàn rỗi trong mùa khô.

Từ khóa: mô hình canh tác, phân tích kinh tế, tỉ suất chi phí lợi nhuận, BCR, hiệu quả kinh  tế, lúa-tôm

Các bài báo khác
Số 50 (2017) Trang: 1-8
Tải về
Số 13 (2010) Trang: 113-119
Tác giả: Đỗ Văn Xê
Số 12 (2009) Trang: 336-345
Tải về
Số 14 (2010) Trang: 44-55
Tải về
Số 09 (2008) Trang: 66-75
Tác giả: Đỗ Văn Xê
Tải về
 

Crossref DOI of CTUJoS


BC thường niên 2018


Con số ấn tượng (VN | EN)


Bản tin ĐHCT


TCKH tiếng Việt


TCKH tiếng Anh

 
 
Vui lòng chờ...